Chào mừng quý vị đến với website của tôi !!!

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > KHOẢNG TRỜI RIÊNG > Lưu giữ kỷ niệm >

THÔI HẾT VẤN VƯƠNG

Thôi Hết Vấn Vương

Mai sẽ về xé nát mấy trang thơ
Vặt vãnh đôi câu ngày xưa em thích
Lời không văn hoa như vần cổ tích
Nhưng ít nhiều gói ghém tấm tình ta

Mai sẽ về xoá nốt khúc tình ca
Thuở mặn nồng ta cùng hoà cung điệu
Tiếng đàn tôi, giọng hát em, huyền diệu
Âm ba thành nhịp nối của đôi tim

Mai sẽ về lật úp bức hình em
Cho nhớ nhung nhạt nhoà trên bụi phấn
Mong một ngày cõi lòng thôi vương vấn
Vết đau này rồi chắc cũng dần nguôi

Mai sẽ về quay ngược tấm gương soi
Tự dối mình không vì em tiều tụy
Vẫn thấy ngày mai còn điều thú vị
Cố vươn lên đi trọn khoảng đời thừa

Đừng Khơi Vết Tình Buồn

Nếu có lúc em thấy mình hụt hẫng,
Trên dốc đời, dò bước lạ chông chênh,
Xin em nhớ đừng bao giờ nhìn lại,
Một đoạn đường em đã vội muốn quên.

Ta cất kỹ chút tà dương vô lự,
Chờ mai này thắp sáng lại hoàng hôn,
Xin đừng mang gió mưa về hiu quạnh,
Khơi lại trong ta những vết tình buồn.

Một nửa hồn say, nửa hồn vẫn tỉnh,
Ta giữa cuộc vui, ngất ngưỡng môi mềm,
Mà trong thâm sâu lòng đau nặng trĩu,
Tựa khối băng ngầm ép ngộp buồng tim.

Nên ta sợ lắm lời em như thật,
Len lỏi tâm tư gậm nhấm dần mòn,
Hãy để ta mang đôi điều hoài niệm,
Một thoáng ân tình vướng nợ đa đoan.


Tình yêu - Nổi nhớ
Không biết giờ này người bên ấy ra sao
Có còn yêu ann như ngày đầu mới gặp
Hay chỉ bóng nhìn anh hiện về trong thoáng chốc
Rồi vùn vụt bay đi như ảo giác mộng thường?

Đời ngăn mình hai đứa phải hai phương
Khoảng cách là những đại dương ,những vùng trời rộng lớn
Để đôi lúc ngay cả điều mơ ước
Được bên nhau...
cũng thấy khó vô cùng.

Không biết giờ này em có biết hay không?
Anh nhớ đến em hơn những gì gọi nhớ
Từng đêm buồn chỉ mình anh cùng gió
Thì thầm cho nhau nghe niềm rung cảm cho người 

Anh nhớ em! Chỉ biết nhớ vậy thôi !
Bởi khoảng cách bao la anh làm sao đắp nổi?
Chỉ biết lặng im nghe tiếng lòng thầm gọi...
"Phải hoán đổi làm sao anh mới được bên người? "

Ngốc à!

Ngốc à !
Nhớ lắm Ngốc ơi
Yêu nhau mà phải hai nơi ,
thiệt buồn
Cồn cào ,da diết ,nhớ nhung
Thương yêu chất ngất ,ngập lòng
Ngốc ơi

Ngốc à !
Không nói thì thôi
Nói nhớ
càng nhớ
nhớ rồi...
nhớ thêm !

Hoa xoan rơi rụng bên thềm
Họa mi chẳng hót...
buồn tênh ,
Ngốc à.

Tình yêu đâu phải thoảng qua
Nên xa ,anh vẫn yêu mà ...
Ngốc ơi !?!
KHÔNG PHẢI AI CŨNG CÓ
NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ

Xin em đừng nặng lời trách nhau
Nụ hôn ấy đâu chỉ là phút giây nông nổi
“ Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối”
Anh có hơn chi tuổi trẻ dại khờ

Đừng bên anh chỉ như một giấc mơ
Xin hãy tin những bản tình ca anh hát
Trái tim anh chỉ mình em định đoạt
Chẳng thể nào có người diễm phúc sau em

Đừng tự ti như thế nữa đi
Anh biết sự cao thượng trong tình yêu nơi em là có thật
Nhưng nếu thiếu nhau thì còn gì để mất
Lòng tốt kia khiến người khác đau lòng

Dẫu ngàn lần anh vẫn nói vậy thôi
“ Anh yêu em” và cứ là thế đấy
Đừng nghĩ ai cũng có những phút yếu lòng như vậy
Đến trong nhau bằng những dối lừa
Không đề !!!

Đã bao lần anh cố để quên
Để nhận về nhiều hơn là nỗi nhớ
Bài thơ buồn như bài thơ còn dang dở
Hoa sữa ngậm ngùi theo những dấu yêu

Có thể anh đã yêu em quá nhiều
Đến mức tưởng chừng không thể yêu ai hơn được nữa
Một nửa hao gầy, một nửa mong manh...
.........................................................
Mình chia tay vì em, hay vì anh?
Vì anh vô tâm hay vì em cố chấp?
Em kiêu hãnh ngẩng đầu mà khóc
Nhìn bầu trời sập nát giữa hoàng hôn.

Anh làm bạn với nỗi buồn và sự cô đơn
Run rẩy nhớ mỗi lần xem nhật ký
Hạnh phúc đắt hơn ngàn lần em vẫn nghĩ
Nhưng một nửa thôi em cũng chối từ....
HỨNG NHẶT
 
Giũa đêm tối ,tôi nhập nhòa bắt gặp
Một bông hồng trong góc quán ai quên
Một bông hồng lặng lẽ nở trong đêm
Một bông hồng lãng quên không ai nhặt

Tôi nhặt lấy nghĩ về điều được mất
Một bông hồng ai đó đã bỏ quên
Như bỏ quên hương vị một tình yêu
Trong cánh hồng đâu đó còn vương lại


Chàng trai ấy mua hoa tặng cô gái
Gửi nổi lòng trong cánh phấn mỏng manh
Cô gái nhận nhưng không hề để ý
Như son hồng tô điểm chút thêm xinh

Hay chàng trai là một người lãng tính
Ghé vào chơi trên dọc bến đường yêu
Rồi quên mất như chưa hề ý định
Một tâm hồn bàng bạc gió trăng thêu
Tôi là kẻ cô đơn chưa ai tặng
Cũng chưa ai để tặng một bông hồng
Tôi sợ lắm tình người ta phẳng lặng
Nhận hay cho tôi cũng xót xa lòng
Với hoa hồng tình yêu là duy nhất
Mang hương nồng khao khát của yêu thương
Nhặt bông hồng tình yêu về chăm chút
Hoa và tôi cũng bớt lẻ loi hơn
Lời Muộn !


Rồi có một ngày em sẽ phải yêu tôi

Bởi chẳng có ai em ghét nhiều đến thế
Trời đã bắt làm thân hình xấu xí
mà suốt ngày lảm nhảm nói lời yêu



Đêm chập chờn tim hoang vắng cô liêu
Em đừng gọi tên tôi ra chửi bới
Cái tên ấy có làm gì nên tội
Chỉ mình tôi phạm lỗi trót yêu em



Em thường ví tôi như một thằng điên
Không biết phận mà cứ mơ ước hão
Đời là thế không có thằng "lếu láo"
Thì làm sao để em nhớ đến tôi


Nhớ đến tôi em nhớ một nụ cười
Chưa thấy mặt đã thấy lời nhăng cuội
Chỉ có điều tôi không hề lừa dối
Là yêu em thành thật đến cuồng si


Năm tháng thời gian rồi sẽ qua đi
Em sẽ nhận ra những điều phải quấy
Trong tim em chỉ còn tôi ở lại
Rồi có ngày em đón nhận tình tôi
HƯƠNG VỊ

Dù rằng đau khổ biết bao nhiêu
Tan nát lòng ta cũng đã nhiều
Tôi vẫn thích yêu dù thất vọng
Còn hơn là sống chẳng hề yêu



Già cuộc đời không có nổi thương đau
không mất mát không chia làm đổi ngã
Giá biển xanh đừng nổi cơn sóng dữ
thì con người đâu có nỗi thương đau



Thôi em nhé tình mình đã chết
Duyên không thành tôi chẳng trách em đâu
Tuy xa nhau nhưng tôi vẫn nguyện cầu
Lạy thượng đế cho em nhiều hạnh phúc



Yêu em nhưng tôi vãn lạnh lùng
Như không mong nhớ chẳng chờ mong
Mà khi đóng vai người hờ hững
Là nát hồn tôi em biết không ?


CUỐI CHÂN TRỜI SAO VÀ BIỂN HÔN NHAU

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu em
Vâng, em hiểu ngoài khơi kia trăm gió
Đưa sóng về rồi đẩy sóng xa thêm

Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Khắc khoải bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm lạc giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?

Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc
Mai sóng về mỏi mòn và nặng nhọc
Thở bên bờ trong giấc ngủ vô tâm

Hoàng hôn ơi sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng
Phiêu du mãi để hàng dương khô nắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu!

Đại dương xa gió rủ rỉ rất nhiều
Sao nhấp nháy từ ban chiều chờ đợi
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
-Yêu rất nhiều- là cho cả bờ đâu...









 


Nhắn tin cho tác giả
Ngô Minh Xuân @ 21:53 03/01/2012
Số lượt xem: 210
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến